Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Do you want to propose a new topic for discussion on the "Other Discussions" forum?
All suggestions will be submitted for validation to the Microïds Dracula site administrator who will then inform you whether or not your proposed subject will be put online.

Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Postby haigiacmo444 » Aug 11th, '18, 03:44

Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành
Bài Làm :

Làng ở trong tầm đại bác của đồn giặc. Chúng nó bắn, đã thành lệ, mỗi ngày hai lần, hoặc buổi sáng sớm và xế chiều, hoặc đứng bóng và sẩm tối, hoặc nửa đêm và trở gà gáy. đa số đạn đại chưng đều rơi vào ngọn đồi xà numột cạnh con nước to. Cả rừng xà nu hàng vạn cây ko cây nào không bị thương. mang những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như 1 trận bão. Ở chỗ vết thương, nhựa ứa ra, tràn đầy, thơm ngát, long lanh nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm lại, đen và đặc quện vào thành từng cục máu to.

Trong rừng ít sở hữu chiếc cây sinh sôi nảy nở khỏe như vậy. Cạnh một cây xà nu mới ngã gục, đã mang bốn năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời. Cũng ít với chiếc cây yêu thích ánh sáng mặt trời tới thế. Nó phóng lên rất nhanh để tiếp lấy ánh nắng, thứ ánh nắng trong rừng rọi từ trên cao xuống từng luồng lớn thẳng tắp, lấp lánh vô kể hạt bụi vàng trong khoảng nhựa cây bay ra. mang những cây con vừa to ngang tầm ngực người lại bị đại bác bỏ chặt đứt khiến cho đôi. Ở những cây chậm tiến độ, nhựa còn trong, chất dầu còn loãng, vết thương không lành được, cứ loét mãi ra, năm mười hôm thì cây chết. Nhưng cũng với các cây vượt lên được cao hơn đầu người, cành lá sum sê như những con chim đã đủ lông mao lông vũ. Đạn đại bác ko giết nổi chúng, các vết thương của chúng chóng lành như các vết thương trên 1 cơ thể cường tráng. Chúng vượt lên rất nhanh, thay thế những cây đã ngã... Cứ thế, hai ba năm nay rừng xà nu ưỡn tấm ngực to của mình ra, chở che cho làng...

Đứng trên đồi xà nu đó trông ra xa, tới hút tầm mắt cũng ko thấy gì khác ngoài những đồi xà nu nối tiếp đến chân mây...

*

Ba năm đi hàng ngũ, hôm nay Tnú mới có cơ hội ké về thăm làng. Thằng bé Heng gặp ở con nước to dẫn anh về. Ngày anh ra đi nó mới đứng tới ngang bụng anh, chưa biết sở hữu gùi, chỉ mới đeo dòng xà lét nhỏ xíu theo người lớn ra rẫy. bây giờ nó với một khẩu súng trường Mát, dẫn anh đi. Vẫn là đường cũ, qua mẫu nà bắp nay đã trồng sắn và cây pom chu2 vắt lên hai cái dốc đứng sững đã được cắt ra từng bậc, chui qua một rừng lách rậm ngày xưa thì vô khối vắt lá, rồi tới chiếc làng nhỏ của anh. Nhưng nếu ko mang người dẫn, chắc chắn Tnú ko dám đi 1 mình. con đường cũ nay nhằng nhịt hầm chông, hố chông, cứ mười phút lại gặp 1 dàn thò chuẩn bị sẵn, cần thò căng như dây ná, đánh 1 phát cứng cáp gãy đôi ống quyển, lưỡi thò từng đôi, từng đôi gác lên dàn, sắc lạnh. Thằng bé Heng to lên cũng ít đề cập như những người dân làng Xô Man này. Nó đội 1 dòng mũ sụp xin được của anh phóng thích quân nào ngừng thi côngĐây, mặc một chiếc áo bà ba dài phết đít, vẫn đóng khố, súng đeo chéo ngang lưng ra vẻ một người quân nhân thực sự. thỉnh thoảng, tới chỗ ác chiến điểm, nó quay lại nhìn Tnú, cười một mẫu rất liếng như bảo:

- Coi được chứ, anh Tnú?

Mắt nó lóe lên 1 tia sáng nhỏ, lộ ý khoe khoang rõ rệt. Tnú cũng cười, gật đầu. Hiểu ý nhau, hai người lại hùi hụi đi.

tới con suối nhỏ có 1 khúc nứa dẫn nước từ trong lòng đá ra, thằng Heng dừng lại, bảo:

- Rửa chân đi. Nhưng đừng uống nước lã, về chị Dít phê bình chậm tiến độ.

Tnú cười:

- Chị Dít là vệ sinh viên à?

Heng bào chữa lại:

- ko, chị Dít là bí thơ chi bộ chớ. một người làm 2 việc, làm luôn cả chính trị viên phố đội nữa.

À ra vậy. Tnú ko uống nước, anh bỏ mũ, cởi mấy khuy áo trên ngực, rồi khom lưng xuống, ngửa 2 bàn tay vả nước lên mặt, lên đầu. Nước mát lạnh đến tê người. Máu trong đầu anh giận dữ, giật giật ở hai má. Tnú vẫn nghĩ: “À ra vậy! Dít đã thành bí thư chi bộ xã”. thực tình, anh không nghĩ đến được Dít bây giờ ra thế nào. Dít là em gái Mai. ngày mai mất và Tnú ra đi, nó còn là một đứa bé không với áo mặc, đêm lạnh nó ko ngủ, đốt lửa ngồi tới gà gáy rồi đi giã gạo thay chị. Nó gằn đủ ba mươi lon gạo trắng, đổ ruột tượng cho Tnú với đi. Nó lầm lì, ko nhắc gì cả, mắt ráo hoảnh, khi mà mọi người, cả cụ già Mết, đều khóc vì chiếc chết của Mai...

Heng giục:

- Tắm nước lâu lạnh, cảm sốt chậm triển khai. Đi chớ, gần tới rồi!

Tnú không lau khô đầu tóc. Anh cầm mũ đi theo Heng.

>>> XEM THÊM : Trình bày quan điểm về nét đẹp văn hóa Tết Nguyên Đán

đến chỗ sắp bước vào rừng lách, có một cây to ngã ngang con đường phải leo qua. Cạnh chậm tiến độ du kích đã đào 1 chiếc công sự dài. Hồi Tnú ra đi cây này chưa ngã. Tnú giới hạn lại. Chính ở đây anh đã gặp Mai lần đầu. cố nhiên ko phải là lần đầu hẳn, cả 2 đều là người làng, họ biết nhau trong khoảng ngày mẹ còn địu trên lưng. Nhưng chính ở đây lần trước tiên sau lúc ở tù nhân về Tnú gặp lại Mai, thấy Mai đã to anh ko ngờ, và Mai thì cầm 2 bàn tay anh khi ấy còn lành lặn, ứa nước mắt khóc, không phải như một đứa trẻ nữa mà như 1 người con gái đã to, vừa trinh nữ vừa thương yêu. Kỷ niệm ngừng thi côngĐây cắt vào lòng anh một nhát dao nứa. Anh trợn mắt lên, như những lúc bị tra tấn đau quá trước đây. Thằng bé Heng ko biết câu chuyện ngừng thi côngĐây. Leo lên thân cây rồi nó quay lại nhìn Tnú, hất hàm ra hiệu:

- Đi chớ, anh Tnú! Lâu ngày về, chân ko leo nổi chiếc dốc nữa à?

Tnú trèo qua thân cây. con đường đổ xuống dốc lổ đổ hố chông. Mặt Tnú đanh lại. Anh lẳng yên ổn đi cho đến lúc anh nhận ra tiếng chày dập dồn của làng anh. hiện giờ anh mới chợt hiểu ra rằng nghe đâu cái mà anh nhớ nhất ở làng, nỗi nhớ day dứt lòng anh suốt ba năm nay chính là tiếng chày Đó, tiếng chày chuyên cần, rộn rã của những người nữ giới và các cô gái Strá, của mẹ anh ngày xưa, của Mai, của Dít, từ ngày lọt lòng anh đã nghe thấy tiếng chày đấy rồi. Tnú cố giữ bình tĩnh nhưng ngực anh vẫn đập liên hồi, chân cứ vấp mãi mấy chiếc rễ cây vả chỗ quẹo vào làng. Anh vượt đi lên trước Heng. Heng chạy theo anh, vừa gọi:

- Chông ấy, mang chông đấy, chẳng hề như trước đâu, đi theo tui chớ!...

tới làng, mặt trời chưa tắt. Thằng bé Heng tháo cây súng chống xuống đất, gọi to:

- người già ơi, mang khách đấy!

Ở mỗi cửa nhà ló ra bốn, năm mẫu đầu ngơ ngác. những cặp mắt tròn xoay, rồi các tiếng ré lên và các tiếng reo:

- Giàng ơi! ... Tnú!... Anh Tnú, thằng Tnú! Nó về rồi,... Mày về rồi thật Đó, hả Tnú!

có những người ko kịp bước xuống thang, nhảy đầm phốc 1 chiếc trong khoảng trên sàn nhà xuống đất. các bà già - trời ơi bà cụ Leng vẫn còn sống kia à! - Vừa lụm cụm bò xuống thang, từng bậc, từng bậc, vừa chửi:

- Con cháu! Ma bắt mày, thằng quỷ!... Mày không chờ tau chết rồi hãy về tiện thể sở hữu được không!

Ở những nhà vẫn còn những dòng đầu lấp ló: những cô gái không ra, chỉ ngồi bên trong cười khinh khích. Cả làng đã vây quanh co Tnú. Anh trông thấy toàn bộ. Ông già tâng này, vẫn chòm râu quai nón chậm triển khai, chỉ thêm cái ống điếu dài gò bằng sắt máy bay trực thăng, anh Pre này, trông già hẳn đi, chị Blom này, tóc đã lấm tấm bạc, bà già Prôi này, đã rụng hết cả 2 hàm răng rồi... 1 lũ trẻ lau nhau, đứa nào đứa nấy mặt mũi chèm nhèm khói xà nu. Còn ông già Mết đâu rồi! Tnú định hỏi:

- Cụ Mết đâu?

1 bàn tay nặng trịch nắm chặt lấy vai anh như 1 mẫu kìm sắt. Anh quay lại: cụ Mết! Ông cụ vẫn quắc thước như xưa, râu hiện tại đã dài đến ngực và vẫn đen bóng, mắt vẫn sáng và xếch ngược, vết sẹo ở má bên phải vẫn láng bóng. Ông ở nai lưng, ngực căng như một cây xà nu lớn. Ông cụ đẩy Tnú ra một bước, nhìn anh trong khoảng đầu đến chân, rồi phá lên cười:

- Hà hà!... Đeo cả tôm-xông về à!... Anh lực lượng!... Được!

Tnú hiểu ý ông cụ. Ông ko bao giờ khen “Tốt! Giỏi!”. các lúc vừa ý nhất, ông chỉ đề cập “Được!”.
khi ông cụ Mết kể, mọi người đều im bặt. Ông đề cập như ra lệnh. Sáu mươi tuổi rồi mà tiếng nói vẫn ồ ồ, dội vang trong lồng ngực.

- Cấp chỉ huy cho mày về mấy đêm?... một đêm à, được! Cho một đêm, về một đêm, cho hai đêm, về 2 đêm, phải chấp hành cho đúng. Đêm nay mày ở nhà tau.

không ai phản đối. Ông cụ lại nói:

- Thôi ai về nhà nấy, trời hết sáng rồi, khiến lửa nấu cơm được rồi ngừng thi côngĐây. Lũ con nhỏ đi tắm nước cho sạch, rửa hết khói xà nu đi, đừng với vẽ mặt như văn công đóng kịch nữa, đứa nào không sạch thì phê bình, nghe chưa?... Thằng Tnú cũng đi rửa chân đi. Mày với nhớ mẫu máng nước ở chỗ nào không?... Nhớ à, được! Tưởng quên rồi thì tau đuổi ra rừng, ko cho ở làng nữa đâu!

nhắc vậy nhưng ông cụ vẫn bảo Tnú đưa ba lô và tôm-xông cho ông, rồi thân chinh dẫn anh ra tới máng nước đầu làng. Lũ trẻ thơ ùa theo rối rít. mang mấy cô gái Tnú nhớ mặt nhưng không kịp nhớ ra tên, đang lấy nước vào các ống bương dài, vác ống đứng giảm thiểu ra 1 bên, nhường vòi nước cho anh. Vừa rửa sạch ở suối nhỏ rồi, nhưng Tnú vẫn rửa lại. Anh cởi áo ra để cho vòi nước lã ngắt của làng mình giội lên đầu, lên lưng, lên ngực như các ngày xưa, cũng chính ở vòi nước này đây, trên tấm đá bằng đã vẹt hẳn 1 bên vì ông cụ Mết vẫn ra mài dao ở đây.

Ông cụ Mết đứng yên nhìn tấm lưng rộng của Tnú. những vết thương xưa vẫn còn dọc ngang trên tấm lưng đấy, đã thành sẹo tím. trong khoảng đôi mắt ông cụ lăn ra 2 giọt nước mắt lớn, ông lén trở tay chùi 1 cách thức vội vã. Tnú không kịp nhìn thấy. Còn lũ trẻ thì ngờ ngạc ngạc nhiên...

>>> XEM THÊM : Nhân ngày 8/3 sắp đến em hãy viết một bài văn nêu cảm nghĩ về mẹ
>>> XEM THÊM : Quan niệm chọn nghề nghiệp trong tương lai
haigiacmo444
 
Posts: 31
Joined: Jan 4th, '18, 03:44

Re: Soạn bài Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Postby vikkimikki » Aug 12th, '18, 13:40

vikkimikki
 
Posts: 18
Joined: Aug 11th, '18, 08:01


Return to Proposals for new discussion subjects... on the Microïds Dracula site

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 7 guests

cron